Chap 3

Tiếng tích tắc giữa phố

— PHẦN 3: HOÀNG HÔN ĐỒNG ĐIỆU (KẾT) —

Tác giả: Linh Miêu

Tình trạng: Hoàn thành ✅

Nhiều năm sau, khi phố huyện đã thay da đổi thịt với những tòa nhà cao tầng chọc trời và ánh điện neon rực rỡ đến choáng ngợp, Hiên trở về. 
Cô không còn là cô gái bán sách cũ với bộ đồ bảo hộ lấm lem bụi bặm của những năm chín mươi, mà là một người đàn bà sang trọng, mang theo nỗi ưu phiền thâm trầm của kẻ đã đi qua trăm ngàn giông bão cuộc đời. 
Hiên đứng lặng im trước căn gác nhỏ ngày xưa, nơi tiệm đồng hồ của Khang từng tọa lạc. Giờ đây, nó chỉ còn là một bức tường hoang phế, phủ đầy rêu xanh u uất và những mảng vôi vữa bong tróc theo năm tháng. 
Thời gian tàn nhẫn đã xóa nhòa đi dấu vết của người thợ sửa máy lầm lì năm ấy, nhưng trong cơn gió hanh hao của buổi chiều tà, mùi dầu máy nồng hắc dường như vẫn còn vương vấn đâu đó như một lời nhắc nhở về một thâm tình chưa bao giờ tuyệt diệt.
 Phố xá thênh thang nhưng lòng người chật hẹp, Hiên tự hỏi liệu những bánh răng ký ức có còn đủ sức để xoay vần một lần nữa giữa thực tại đầy rẫy những đổi thay này không.

🔓 NỘI DUNG ĐANG ĐỢI BẠN MỞ KHÓA...

Click vào ngay để xem tiếp
Cô tìm đến một hiệu đồ cổ danh tiếng ẩn mình giữa trung tâm thành phố náo nhiệt, nơi người ta đồn rằng có một bậc thầy phục chế đồng hồ ẩn dật với đôi tay có thể "hồi sinh" những ký ức đã ngủ quên.
 Bước vào không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ, Hiên nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn, dồn dập của hàng trăm cỗ máy thời gian đang nhảy múa quanh mình. Phía sau lớp kính lup dày cộm, một dáng hình quen thuộc run rẩy hiện ra. 
Vẫn đôi bàn tay gầy với những ngón dài tỉ mỉ, nhưng mái tóc anh đã bạc trắng như sương muối phương Bắc. Khang ngước mắt nhìn lên, chiếc kính lup rơi khỏi hốc mắt, chạm xuống bàn gỗ tạo thành một tiếng "cạch" khô khốc giữa thinh không tĩnh mịch. 
Hai linh hồn cô độc đứng nhìn nhau giữa muôn vàn nhịp đập của thời gian, giữa những khoảng trắng mênh mông của ba mươi năm xa cách không gì bù đắp nổi.

"Anh Khang, anh vẫn sửa đồng hồ sao?"
Hiên hỏi, giọng run rẩy như cánh lá trước gió thu, nghẹn ngào như bao nhiêu uất ức và nhớ thương đang trực trào ra từ đáy mắt. 
Khang không đáp ngay, đôi môi khô khốc của anh mấp máy nhưng nghẹn đắng không thốt nên lời. Anh chậm rãi mở ngăn kéo gỗ đã mòn vẹt, lấy ra một chiếc đồng hồ quả quýt cũ kỹ - chính là báu vật anh đã bán đi năm nào để cứu cha cô khỏi cảnh lầm than. 
Anh đã dành nửa đời người, làm lụng khổ cực đến kiệt cùng chỉ để chuộc lại nó, chỉ để chờ đợi một ngày mong manh cô trở về. Khang nhìn cô, ánh mắt không còn sự tàn nhẫn giả tạo để đẩy cô đi năm ấy, mà chỉ còn lại một biển trời hối tiếc bao la:

"Hiên, tôi vẫn nợ em một mùa hồng xiêm chín ở quê nhà... nợ em cả một kiếp người bình yên."
Cô bước tới, nắm lấy đôi bàn tay chai sạn của anh, nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt kính đồng hồ lạnh lẽo. Cô không oán trách, cũng chẳng hỏi tại sao anh lại lừa dối cô suốt bấy nhiêu năm bằng một vai diễn phản diện tàn nhẫn đến thế. 
Ở cái tuổi gần đất xa trời, mọi lời giải thích đều trở nên thừa thãi trước một tình yêu quá đỗi trầm luân. Khang đưa tay lau nước mắt cho cô, cử chỉ ân cần giống hệt cái ngày anh lau vết bùn trên trán cô trước hiên tiệm cũ. Anh thào thào:

"Đời người như chiếc kim giây, cứ mải miết chạy mà chẳng thể quay đầu. Tôi đẩy em đi, vì muốn em được sống trong ánh sáng, thay vì bóng tối của tôi."
Hiên áp mặt vào bàn tay anh, hơi ấm vị dầu máy vẫn vẹn nguyên như ngày đầu. Cô hiểu rằng, anh đã dùng cả thanh xuân để bảo vệ cô theo cách đau đớn nhất. 
Họ không thể quay lại tuổi trẻ, nhưng họ có thể cùng nhau đi nốt đoạn đường còn lại trong sự tĩnh lặng của tâm hồn. 
Những vết sẹo của thời gian dường như mờ đi khi đôi bàn tay họ lồng vào nhau, chặt chẽ như những bánh răng đã tìm đúng nhịp. 
Chiều hôm đó, hai bóng người già nua dắt tay nhau đi dưới hàng cây cổ thụ già nua của phố huyện. 
Tiếng đồng hồ quả quýt trong túi áo Khang vẫn tích tắc đều đặn, minh chứng cho một lời thề không bao giờ lụi tắt.
 Tình yêu hiện sinh là thế, không cần lời hứa trăm năm, chỉ cần một phút giây thành thật cuối đời để thấy lòng bình yên sau bao bão nổi.
"Thời gian có thể làm mòn những bánh răng, nhưng không thể xóa nhòa một thâm tình. Khang và Hiên, sau bao ly tan, cuối cùng đã tìm thấy nhịp đập đồng điệu dưới hoàng hôn của cuộc đời."

Thân gửi lời cảm ơn từ Miêu...

Vậy là những nhịp "tích tắc" cuối cùng của hành trình này cũng đã khép lại. Đây là bộ truyện đầu tay mà Miêu dành hết tâm huyết, chắt chiu từng câu chữ và gửi gắm vào đó biết bao xúc cảm của những ngày đầu cầm bút. 
Miêu biết bản thân vẫn còn những vụng về, nhưng chính sự đồng hành và ủng hộ thầm lặng của các bạn qua từng chương truyện là nguồn động lực lớn lao nhất giúp Miêu vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu.

Cảm ơn bạn đã không ngần ngại dừng chân, để cùng Miêu lắng nghe hơi thở của thời gian và tìm thấy những đồng điệu trong tâm hồn. 

Mỗi một cái "click", mỗi một lượt theo dõi đều là món quà vô giá giúp Miêu vững tin hơn trên con đường viết lách sắp tới. 
Hy vọng rằng, dư âm của Khang và Hiên sẽ còn đọng lại đâu đó trong lòng bạn như một kỷ niệm đẹp.
— Thương gửi từ Miêu, hẹn gặp lại bạn ở những trang viết sau —

🎙️ DỊCH VỤ AUDIO GIỌNG NGỌC HUYỀN

Nhận làm Audio truyện chuyên nghiệp với giọng đọc ấm áp, truyền cảm.
✨ Chi phí: 5.000đ / 10.000 ký tự (5k/10k kí tự)
(Nhận bổ sung thêm thông tin cho nội dung dài ra và hỗ trợ chèn nhạc nền theo vibe truyện)


🧿 𝐊𝐞̂́𝐭 𝐧𝐨̂́𝐢 𝐯𝐨̛𝐢 𝐃𝐨𝐮 𝐭𝐚̣𝐢 đ𝐚̂𝐲

💌 Gmail: tram07874@gmail.com
🧷 Tiktok: @themusedouyin
📍 Facebook: Traa Myy

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tiếng Tích Tắc Giữa Phố

Linh Miêu 008

Linh Miêu 007