Linh Miêu 010
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bởi
𝐕𝐢̃ 𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡 🎸
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Phố huyện những năm chín mươi luôn chìm trong một màu xám bạc của những mái ngói rêu phong. Ở góc ngã tư sầm uất nhất, có một tiệm sửa đồng hồ nhỏ xíu, cũ kỹ đến mức người ta tưởng nó đã bị thời gian lãng quên từ lâu. Chủ tiệm là một người đàn ông lầm lì, ít nói.
Anh tên là Khang. Khang có đôi bàn tay gầy, dài và những ngón tay luôn vương mùi dầu máy nồng hắc. Anh thường ngồi bất động hàng giờ bên chiếc kính lup, tỉ mỉ tháo rời từng bánh răng nhỏ xíu của những cỗ máy thời gian. Ánh mắt anh lúc làm việc lạnh lùng, xa cách.
Đối diện tiệm đồng hồ là sạp sách cũ của một cô gái tên là Hiên. Hiên trắng trẻo, gương mặt luôn toát lên vẻ thanh cao dù đang vận bộ đồ bảo hộ lao động thô ráp. Giữa cái phố huyện ồn ào tiếng còi xe, Hiên giống như một nhành hoa dại, lặng lẽ tỏa hương.
Cô kể rằng, Khang vốn không phải người vùng này. Anh đến đây vào một chiều mưa dầm dề, trên vai chỉ có một chiếc túi da sờn rách đựng bộ đồ nghề gia bảo. Anh thuê căn gác nhỏ này, bắt đầu cuộc đời bằng cách hồi sinh những nhịp đập của thời gian cho người khác.
Anh rất ít khi trò chuyện với ai, trừ những lúc cần thiết để báo giá sửa chữa. Nhưng cô quan sát thấy, mỗi khi Hiên dọn hàng ra vào buổi sáng, Khang luôn dừng tay, nhìn qua khung cửa sổ bám đầy bụi bặm. Ánh mắt ấy dường như chứa đựng cả một trời tâm sự thầm kín.
Có lần Hiên lỡ tay làm rơi chồng sách cũ xuống vũng nước bùn sau cơn mưa rào. Khang vốn đang ngồi yên vị trong tiệm, bỗng đứng phắt dậy, lao ra giúp cô nhặt từng cuốn sách thấm đẫm nước. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng dùng vạt áo mình lau khô những bìa sách ố vàng.
Hiên nhìn anh, khẽ hỏi: "Anh Khang không sợ hỏng áo sao?". Anh chỉ đáp ngắn gọn một tiếng "Không", rồi quay lưng đi thẳng vào trong tiệm. Cô đứng nhìn bóng lưng gầy của anh, bỗng thấy lòng mình dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường giữa tiết trời thu se lạnh dạo ấy.
Khang có một nỗi sợ rất kỳ lạ: anh sợ tiếng chuông báo thức vang lên đột ngột. Một lần, chiếc đồng hồ cổ trong tiệm bất ngờ đổ chuông làm anh giật mình, đánh rơi chiếc kìm nhỏ xuống sàn nhà. Hiên đang đứng gần đó, vội cúi xuống nhặt giúp, đôi tay hai người chạm nhau.
Khoảnh khắc ấy dường như cả thời gian đã ngừng trôi. Hiên đỏ mặt cãi: "Tại tiếng chuông to quá thôi, em cũng giật mình mà". Anh nhìn cô, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng chốc trở nên dịu lại. Tối đó, anh thức trắng đêm để điều chỉnh lại bộ gõ của chiếc đồng hồ cổ kia.
Cũng có hôm Hiên mang sang cho anh bát canh khoai mỡ do chính tay cô nấu ở gian bếp nhỏ phía sau sạp sách. Không hiểu sao nồi canh em nấu lại nhạt nhẽo, khoai thì còn cứng vì chưa kịp chín tới. Khang ngồi nhìn bát canh, rồi cầm thìa ăn hết không sót lại gì.
Cô chạy tới tưởng anh sẽ chê, ai dè anh chỉ bảo: "Canh này... ăn cũng được". Tối đó Khang phải uống rất nhiều nước, nhưng lòng anh lại thấy vui lạ kỳ. Hiên hay sang tiệm nhờ anh chỉnh lại chiếc đồng hồ đeo tay cũ kỹ mà cha cô để lại từ thời đi kháng chiến.
Mỗi lần như vậy, Khang đều làm rất kỹ, anh tháo từng con ốc, lau sạch lớp bụi thời gian bám trên mặt kính. Anh làm tỉ mỉ đến mức Hiên phải thốt lên: "Anh là thợ sửa hay là thợ phục chế đồ cổ thế?". Anh cười khẽ, lần đầu tiên cô thấy anh cười thật sự.
Anh đáp nhỏ: "Đồng hồ của em thì phải giữ cho nguyên vẹn chứ". Câu nói ấy nhẹ như gió thoảng qua tai, nhưng cô biết anh sẽ nhớ nó cả đời. Tình cảm của họ cứ thế lớn lên trong những câu nói nửa đùa thật, trong những lần đứng cạnh nhau lâu.
Trong phố huyện dạo đó, ai cũng biết Khang là gã khó gần nhất vùng, mặt lúc nào cũng lầm lì như đá tảng. Nhưng hễ có Hiên đứng cạnh là anh trở nên khác hẳn, điềm đạm và kiên nhẫn hơn. Có lần Hiên bị đám thanh niên hư hỏng trêu chọc tại chợ huyện.
Khang bước tới, mặt không đổi sắc, chỉ đứng chắn trước mặt cô khiến đám kia phải e dè mà tản đi hết. Ai cũng biết anh cố tình bao che cho người con gái bán sách, nhưng không ai dám ho he nửa lời. Anh luôn thầm lặng bảo vệ cô theo cách riêng.
Có hôm trời mưa tầm tã, Hiên trượt chân ngã sóng xoài trên vũng nước trước tiệm đồng hồ. Khang quay lại, nghiêm giọng bảo mọi người trật tự, rồi đưa tay kéo cô dậy. Anh còn tiện thể lau vết bùn trên trán cho cô, cử chỉ ân cần khiến ai nấy đều phải trầm trồ.
Đêm nọ trời mưa to, mái che của sạp sách bị gió lốc thổi bay một góc lớn. Khang đang ngủ cũng bật dậy, không phải vì lạnh, mà vì lo những cuốn sách của Hiên bị ướt. Anh lẳng lặng mang bạt sang, dùng dây thừng buộc lại chắc chắn cho cô dưới làn mưa trắng.
Sáng hôm sau nhìn vai áo anh ướt sũng và bàn tay bị dây thừng cứa rách, Hiên xúc động đến mức không nói nên lời. Cô vốn chẳng vừa, hay ai lỡ miệng chọc Khang là cô cãi lại ngay lập tức để bảo vệ danh dự cho người đàn ông lầm lì ấy.
Có người đùa: "Hắn thương cô quá nhỉ!", cô đỏ mặt nhưng vẫn cố cứng miệng: "Thương gì? Tại anh ấy khó tính quá nên tôi phải để ý thôi". Cả phố huyện chỉ cười, vì ai cũng thấy rõ, Khang có thể lạnh với cả thế giới, nhưng chưa từng lạnh thật với em.
Ghé qua các nhà của mình để cùng nhau chia sẻ thêm nhiều điều thú vị nhé!
Nhận xét
Đăng nhận xét