Chap 2

P2: Khi Kim Giờ Chạm Đến Nỗi Đau

Mùa đông năm ấy đến sớm, mang theo cái lạnh thấu xương lùa qua từng khe hở của căn gác nhỏ. Khang vẫn ngồi đó, đôi bàn tay bắt đầu nứt nẻ vì dầu máy và gió rét, nhưng nhịp làm việc của anh chưa bao giờ sai lệch một giây. Hiên lo cho anh, thường lén mang sang một túi than nhỏ sưởi ấm.

Mối quan hệ của họ cứ lặng lẽ trôi qua như thế, cho đến khi những biến động của thời đại bắt đầu gõ cửa phố huyện. Người ta bắt đầu chuộng những chiếc đồng hồ điện tử rẻ tiền, bóng bẩy từ phương xa tràn về. Những cỗ máy cơ khí tỉ mỉ của Khang dần trở nên lỗi thời, vắng khách hẳn đi.

Khang không buồn, anh chỉ lo cho Hiên. Sạp sách cũ của cô cũng thưa thớt người qua lại khi người ta bắt đầu quay cuồng với những thú vui mới. Một buổi chiều, cô thấy anh đứng lặng trước cửa tiệm, ánh mắt mông lung nhìn ra con đường vắng vẻ, đôi vai gầy dường như nặng nề hơn mọi ngày.

Cô bước sang, khẽ chạm vào tay anh: "Anh Khang, nếu tiệm vắng quá, hay anh nghỉ ngơi một chút?". Anh quay lại, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, giọng trầm xuống đầy xót xa: "Tôi không sao, chỉ sợ em vất vả thôi". Lần đầu tiên anh chủ động nắm tay cô, hơi ấm ấy nồng nàn vị dầu máy.

Bi kịch ập đến khi cha Hiên đổ bệnh nặng, số tiền thuốc thang vượt quá khả năng chi trả của sạp sách nhỏ. Cô đứng giữa phố huyện, đôi mắt nhạt nhòa nước mắt vì tuyệt vọng. Khang biết chuyện, anh không nói một lời, lặng lẽ mang chiếc đồng hồ quả quýt quý giá nhất của gia đình đi bán.

Đêm đó, anh dúi vào tay cô một xấp tiền còn thơm mùi giấy mới. Cô bàng hoàng hỏi nguồn gốc, anh chỉ đáp cụt ngủn: "Tiền tiết kiệm thôi, em lo cho bác đi". Cô ôm lấy anh mà khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào giữa đêm đông buốt giá. Anh không giỏi dỗ dành, chỉ biết vụng về vỗ về tấm lưng run rẩy.

Nhưng cuộc đời vốn tàn nhẫn hơn những gì họ tưởng. Kẻ mua chiếc đồng hồ của Khang là một tên trùm đồ cổ khét tiếng, hắn nhận ra giá trị thực và muốn ép Khang làm việc cho hắn ở thành phố. Nếu không đi, hắn sẽ dùng thế lực để dẹp bỏ sạp sách của Hiên và tiệm đồng hồ nhỏ bé này.

Khang đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã: đi để bảo vệ cô, hoặc ở lại để cả hai cùng chết chìm trong nghèo khó và sự truy đuổi. Anh chọn cách tàn nhẫn nhất để cô rời xa mình. Một sáng nọ, anh cố tình dẫn một người phụ nữ lạ mặt về tiệm, tỏ ra vô cùng thân thiết ngay trước mặt Hiên.

Cô đứng chết lặng bên sạp sách, nhìn anh mỉm cười với người khác – nụ cười mà cô từng nghĩ chỉ dành riêng cho mình. Tim cô như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến mức không thể thở nổi. Anh bước sang, giọng lạnh lùng như băng đá: "Tôi sắp lên thành phố cưới vợ, em cũng nên tìm chỗ khác mà làm ăn".

Cô không tin vào tai mình, nước mắt rơi lã chã xuống những trang sách cũ. Cô muốn gào lên hỏi tại sao, nhưng sự kiêu hãnh của người con gái đã ngăn cô lại. Cô quay lưng đi, bóng dáng nhỏ bé đổ dài dưới ánh nắng chiều hanh hao, mang theo một trái tim vừa mới chớm nở đã vội tàn héo.

Khang đứng nhìn theo, đôi bàn tay siết chặt đến bật máu. Anh nghe tiếng cô khóc nấc sau bờ tường cũ, lòng anh đau gấp trăm lần. Nhưng anh không thể bước tới, vì anh biết chỉ có sự tuyệt tình này mới giúp cô đủ can đảm để rời bỏ phố huyện, tìm một cuộc đời mới tốt đẹp hơn.

Sáng hôm sau, tiệm đồng hồ đóng cửa im lìm. Khang đi mà không để lại một lời nhắn nào, mang theo chiếc túi da sờn rách và nỗi nhớ khôn nguôi. Cô đứng đó, giữa phố huyện vắng lặng, cảm thấy thời gian như đã ngừng trôi mãi mãi từ giây phút anh quay lưng bước đi khuất bóng.

Linh Miêu
"Sự hy sinh thầm lặng đôi khi mang hình hài của sự phản bội. Khang chọn mang tiếng ác để người mình yêu được bình yên, dù trái tim anh đã vỡ vụn theo từng nhịp kim trôi."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Tiếng Tích Tắc Giữa Phố

Linh Miêu 008

Linh Miêu 007